Sao mà lắm chuyện xui xẻo thế không biết nữa .,Từ đầu năm đến giờ toàn chuyện không đâu ,biết là năm nay mình sao La hầu phải biết kìm chế mọi chuyện .Từ lời ăn tiếng nói đến hành động để tránh rước vạ vào thân ,thế mà ....Học mãi chữ Nhẫn rồi mà cũng không được ....Thôi thì đã là bản chất rất khó thay đổi .Mọi người nói cái tinh Bất cần sẽ làm cho bản thân mình thiệt thòi ,thiệt thòi hay gì gì cũng được miễn là mình sống theo đúng bản chất của mình .
Đôi khi là dồn dập những niềm vui ,có lúc lại tới tấp những muộn phiền thậm chí là vô cớ .Ừ thì đời mà biết làm sao được .Bàn tay còn chả lắm bắt được chốc lát nữa là ....Sâu rộng và hun hút lòng người .Chiều về sớm chạy ra Bệnh viện lấy kết quả xét nghiệm cho Cậu ,biết chắc rằng sự thật là như thế nhưng sao chân tay bủn rủn đầu óc không định hướng ,nước mắt mặn chát chảy ...Chạy xe từ BV ra và khóc ,thương cho số phận của Cậu ,bỗng ''Rầm '' mình không để ý nên đâm phải người đàn ông đang đỗ xe giữa lòng đường .Hắn quay ra quát mình ''mắt mù a ?''Mình chỉ lí nhí nói câu xin lỗi ...và chạy tiếp trong đầu cả mớ hỗn độn trong suy nghĩ .Cảm giác trống rỗng và vô vị .thật nặng nề và mệt mỏi Mọi thứ đều không thể nhập tâm .Những tiêng cười như xa lạ Nó cứ nhàn nhạt tẻ lạnh và đểu đểu đến ghê sợ ,không nhịp điệu và đồng cảm .Sao lúc này muốn gào thét với cuộc đời rằng sao ông trời bất công thế ,,,,Muốn làm điều gì đó để NỔI LOẠN .
Tâm trạng gì thì cũng cố nhớ xem mình đang ở đâu,làm gì... Đó mới là đâm vào người đàn ông đỗ xe ở đường,, lỡ nặng hơn nữa thì cái gì sẽ xảy ra đây ... Nhớ nha em !
Trả lờiXóaCảm ơn Anh kinhtrung nguyên đã nhắc nhở và chia sẻ .Tối bình yên anh nhé
Xóa